Thiếu úy trốn trong rừng 29 năm vì không tin Thế chiến II đã kết thúc, tình trạng khi tìm thấy gây sốc
Câu chuyện về thiếu úy Hiroo Onoda được xem là một trong những minh chứng phi thường nhất cho lòng trung thành tuyệt đối và sức chịu đựng đáng kinh ngạc của con người. Trong gần 30 năm ròng rã sống ẩn mình giữa rừng rậm Philippines, người lính Nhật Bản này vẫn tiếp tục cuộc chiến đơn độc, bất chấp thực tế rằng đất nước ông đã đầu hàng và Thế chiến II từ lâu đã khép lại.
Tháng 12/1944, Hiroo Onoda, khi đó là sĩ quan tình báo thuộc Lục quân Đế quốc Nhật Bản, được điều động tới đảo Lubang (Philippines). Nhiệm vụ mà ông nhận được vô cùng rõ ràng: Tiến hành chiến tranh du kích, phá hoại hậu cần và cơ sở hạ tầng của đối phương, đồng thời tuyệt đối không được đầu hàng hay tìm đến cái chết dưới bất kỳ hoàn cảnh nào.
Cuộc chiến kéo dài vô tận giữa rừng già
Năm 1945, khi lực lượng Đồng minh tiến hành tấn công và kiểm soát đảo Lubang, phần lớn binh sĩ Nhật Bản đã bị tiêu diệt hoặc rơi vào tay đối phương. Riêng Onoda cùng ba binh sĩ khác rút sâu vào rừng núi, tiếp tục bám trụ và tuân thủ mệnh lệnh được giao.
Tháng 8/1945, Nhật Bản chính thức ký văn bản đầu hàng, đặt dấu chấm hết cho Thế chiến II. Máy bay Đồng minh đã rải truyền đơn khắp các khu rừng ở Philippines để thông báo chiến tranh kết thúc. Tuy nhiên, Onoda và các đồng đội không tin vào những thông tin đó, cho rằng đây chỉ là chiêu thức tuyên truyền tâm lý nhằm đánh lừa họ. Trong suy nghĩ của họ, quân đội Nhật vẫn đang chiến đấu và nhiệm vụ của họ là kiên trì bám trụ bằng mọi giá.
Ẩn mình trong rừng rậm, Onoda sống sót nhờ săn bắt gia súc của người dân địa phương, hái lượm hoa quả, dừa rừng và duy trì kỷ luật quân đội một cách nghiêm ngặt. Theo thời gian, từng người trong nhóm lần lượt rời đi: một người ra đầu hàng vào năm 1950, hai người còn lại thiệt mạng trong các cuộc đụng độ với lực lượng an ninh địa phương vào các năm 1954 và 1972. Kể từ đó, Onoda trở thành người lính duy nhất còn lại, tiếp tục cuộc chiến một mình.
Năm 1974, Norio Suzuki, một thanh niên người Nhật, quyết định lên đường tìm kiếm Hiroo Onoda. Sau nhiều ngày băng rừng lội suối, Suzuki đã tìm thấy Onoda – khi ấy vẫn khoác trên mình bộ quân phục sờn rách và mang theo khẩu súng trường Arisaka còn sử dụng tốt. Dù Suzuki khẳng định rằng chiến tranh đã kết thúc từ lâu, Onoda vẫn kiên quyết từ chối đầu hàng, với điều kiện duy nhất là phải có mệnh lệnh chính thức từ cấp trên trực tiếp.
Suzuki quay trở về Nhật Bản và tìm gặp thiếu tá Yoshimi Taniguchi – người từng là chỉ huy của Onoda trong chiến tranh, lúc này đã giải ngũ và làm nghề bán sách. Ngày 9/3/1974, Taniguchi bay tới đảo Lubang, mặc lại quân phục cũ và chính thức đọc lệnh giải ngũ cho Onoda trước sự chứng kiến của chính quyền Philippines.
Trở về và những gì còn lại sau chiến tranh
Khi bước ra khỏi khu rừng sau gần 30 năm ẩn náu, Hiroo Onoda lúc này đã 52 tuổi. Ông trao lại thanh kiếm samurai, khẩu súng trường cùng hàng trăm viên đạn được bảo quản gần như nguyên vẹn. Dù trong thời gian hoạt động du kích, các cuộc đụng độ của ông đã khiến khoảng 30 người dân địa phương thiệt mạng, Tổng thống Philippines lúc bấy giờ là Ferdinand Marcos vẫn quyết định ban lệnh ân xá, với lý do Onoda hành động theo niềm tin quân sự và không hề biết chiến tranh đã kết thúc.
Trở về Nhật Bản, Onoda được chào đón như một biểu tượng sống của tinh thần trung thành, song bản thân ông lại cảm thấy lạc lõng trước một xã hội đã thay đổi quá nhanh. Sau đó, ông sang Brazil sinh sống và làm nông trại, trước khi quay lại quê hương để thành lập một trường đào tạo kỹ năng sinh tồn dành cho trẻ em.
Hiroo Onoda qua đời năm 2014, hưởng thọ 91 tuổi. Câu chuyện cuộc đời ông vẫn được nhắc đến như một bài học về sự tận tụy và ý chí bền bỉ, đồng thời cũng là lời nhắc nhở sâu sắc về những vết thương tinh thần mà chiến tranh để lại, nơi con người có thể bị mắc kẹt trong quá khứ, ngay cả khi thế giới đã bước sang một chương hoàn toàn khác.