Sài Gòn được đổi tên thành TP HCM từ năm nào? Chủ tịch UBND đầu tiên của TP HCM là ai?
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, trong bối cảnh một đô thị lớn vừa bước ra khỏi chiến tranh với vô vàn khó khăn chồng chất, ông được giao đảm nhiệm cương vị Chủ tịch UBND TPHCM và để lại nhiều dấu ấn sâu đậm bởi tư duy đổi mới cùng tinh thần dám nghĩ, dám làm.
Theo giới thiệu từ Cổng thông tin điện tử TPHCM, ngày 8/1/1877, Tổng thống Pháp De Mac Mahon đã ký sắc lệnh chính thức thành lập thành phố Sài Gòn. Văn bản này có chữ ký phó thự của Phó Đô đốc, Thượng nghị sĩ, Bộ trưởng Hải quân và Thuộc địa L.Fourichon.
Sau đó, ngày 16/5/1877, Thống soái Nam Kỳ Duperré ban hành nghị định công bố sắc lệnh trên toàn lãnh thổ Nam Kỳ thuộc địa. Sắc lệnh được xem như bản hiến chương đầu tiên của thành phố với 9 chương, 78 điều quy định cụ thể về cơ cấu tổ chức và quản lý đô thị. Từ thời điểm này, Sài Gòn chính thức được công nhận là một thành phố.
Thực hiện điều 77 của sắc lệnh, Thống soái Nam Kỳ đã bổ nhiệm Lamy – một thầu khoán ngành Công chánh – giữ chức Đốc lý đầu tiên của thành phố Sài Gòn. Từ đó đến năm 1931, thời điểm thành lập Khu Sài Gòn – Chợ Lớn, thành phố đã trải qua 25 đời Đốc lý.
Theo thông tin từ Cổng thông tin điện tử TPHCM, sau ngày 30/4/1975, Ủy ban quân quản thành phố Sài Gòn - Gia Định được thành lập với Chủ tịch là Trần Văn Trà.
Các Phó Chủ tịch gồm các đồng chí Võ Văn Kiệt, Mai Chí Thọ, Hoàng Cầm, Trần Văn Danh và Cao Đăng Chiếm.
Các Ủy viên gồm các đồng chí Bùi Thanh Khiết, Nguyễn Văn Thủ, Dương Kỳ Hiệp, Võ Thanh Danh và Phan Minh Tánh.
Đến ngày 2/7/1976, tại kỳ họp đầu tiên của Quốc hội khóa VI, Quốc hội đã chính thức quyết định đổi tên nước thành Việt Nam và đổi tên thành phố Sài Gòn - Gia Định thành Thành phố Hồ Chí Minh.
Theo thông tin trên Cổng thông tin điện tử TPHCM, Báo Báo Cứu Quốc số ra ngày 27/8/1946 từng đăng tải đề xuất đổi tên Sài Gòn như sau: “Thành phố Sài Gòn từ nay sẽ đổi tên là Thành phố Hồ Chí Minh”.
Ngày 25/8/1946, tại Hà Nội, nhân dịp kỷ niệm một năm chính quyền cách mạng, Phòng Nam Bộ Trung ương tổ chức buổi gặp mặt thân mật với đồng bào miền Nam.
Tại buổi họp mặt, bác sĩ Nghiệp đã điểm lại tình hình Nam Bộ trong suốt một năm kháng chiến, nhắc tới những chiến công và sự hy sinh của các chiến sĩ đang chiến đấu nơi tiền tuyến. Ông đặc biệt nhấn mạnh công lao của Chủ tịch Hồ Chí Minh – người được xem là chiến sĩ tiên phong của phong trào giải phóng dân tộc và là vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Việt Nam.
Kết thúc bài phát biểu, từ thực tế nhiều quốc gia trên thế giới lấy tên các vị anh hùng dân tộc đặt cho những thành phố lớn, bác sĩ Nghiệp đã đề nghị đổi tên Sài Gòn thành Thành phố Hồ Chí Minh nhằm ghi nhớ công lao của Người. Đề xuất này đã được toàn thể hội nghị đồng thuận và cùng ký tên kiến nghị gửi lên Chính phủ.
Theo giới thiệu từ Cổng thông tin điện tử TPHCM, căn cứ Quyết định số 03/QĐ76 ngày 20/1/1976 của Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam do Huỳnh Tấn Phát ký ban hành, Võ Văn Kiệt (Sáu Dân) giữ chức Chủ tịch thành phố từ tháng 1/1976 đến tháng 6/1977.
Các Phó Chủ tịch gồm các ông Mai Chí Thọ, Lê Đình Nhơn (Chín Lê) và Nguyễn Văn Hiếu.
Đối với UBND TPHCM khóa I (1977-1981), Chủ tịch là ông Vũ Đình Liệu (Tư Bình), đảm nhiệm cương vị này từ tháng 6/1977 đến tháng 3/1979. Các Phó Chủ tịch gồm các ông Mai Chí Thọ, Nguyễn Kiến Lập, Lê Đình Nhơn, Võ Thành Công, Văn Đại và Lê Quang C.