Thầy giáo thương binh lấy bằng tiến sĩ ở tuổi 73: Buổi dạy cuối khiến sinh viên xúc động nghẹn ngào
Vượt qua nỗi đau thương tật và rào cản tuổi tác, Tiến sĩ Đoàn Hoàng Hải – một thương binh hạng 2/4 đã viết nên câu chuyện cổ tích giữa đời thực. Hình ảnh người thầy 75 tuổi lặng lẽ lau nước mắt trong buổi lên lớp cuối cùng đang trở thành tâm điểm gây xúc động mạnh.
Mới đây, cộng đồng mạng không khỏi xúc động trước đoạn video ghi lại khoảnh khắc chia tay đầy cảm xúc của giảng viên Đoàn Hoàng Hải. Sau 2 năm gắn bó với Trường Đại học Công Thương TP.HCM, người thầy 75 tuổi đã quyết định chính thức nghỉ công tác giảng dạy.
Trong buổi dạy cuối cùng, ông lặng lẽ di chuyển xuống phía cuối lớp học. Khoảnh khắc vị tiến sĩ già vội vàng quay đi để lau những giọt nước mắt lăn dài đã khiến nhiều sinh viên và người xem không cầm được lòng trước tình cảm thầy trò sâu nặng.
Thầy Đoàn Hoàng Hải vốn là một giảng viên có lý lịch vô cùng đặc biệt. Hơn nửa thế kỷ trước, ông lên đường nhập ngũ, trực tiếp tham gia chiến đấu tại các mặt trận khốc liệt như miền Đông, miền Tây Nam bộ và Sài Gòn - Gia Định.
Bước ra khỏi cuộc chiến với tư cách thương binh hạng 2/4, ông mang trên mình thương tật 76%. Đặc biệt, một bên mắt của ông đã vĩnh viễn mất đi ánh sáng. Dù vậy, tinh thần thép của người lính vẫn giúp ông tiếp tục cống hiến cho ngành bưu chính - viễn thông.
Trước khi nghỉ hưu vào năm 2011, ông từng giữ chức vụ Phó Giám đốc Bưu điện TP.HCM. Tuy nhiên, hành trình chinh phục tri thức của ông chưa dừng lại ở đó. Ở tuổi 73, ông bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ Quản trị kinh doanh.
Từ năm 2024, ông trở thành giảng viên hợp đồng tại Trường Đại học Công Thương TP.HCM. Tại đây, Tiến sĩ Hải đảm nhận giảng dạy nhiều học phần quan trọng như Quản trị nguồn nhân lực, Quản trị chất lượng, Quản trị học và Quản trị bán hàng.
Trong mắt đồng nghiệp và học trò, ông là tấm gương về sự tận tụy và kỷ luật. Sống tại Quận 8, mỗi ngày ông đều thức dậy từ 5h30 sáng để đón xe buýt đến trường tại quận Tân Phú, mang theo những giáo án được chuẩn bị cực kỳ tỉ mỉ.
Sự bao dung của người thầy từng trải thể hiện qua cách ông đối đãi với học trò. Khi thấy sinh viên ngủ gật vì áp lực mưu sinh, ông không trách phạt mà chỉ nhẹ nhàng động viên, bởi ông thấu hiểu những kỳ vọng từ gia đình phía sau các em.
Thạc sĩ Bùi Thị Hoài Ngọc chia sẻ sự cảm phục về tinh thần làm việc của thầy: “Điều khiến tôi tin tưởng và quý thầy Hải ngay từ đầu là khi nhận hướng dẫn làm luận văn thạc sĩ, thầy hỏi rất kỹ về đề tài và quan điểm khoa học của học viên”.
Chị Ngọc cho biết thêm: “Với tôi, đó là dấu hiệu của một người thầy thật sự tôn trọng học thuật và trân trọng suy nghĩ riêng của người học. Trong suốt quá trình hướng dẫn, thầy luôn nhiệt tình đến mức khiến tôi ngạc nhiên. Có những lúc gần 24h, thầy vẫn thức để chỉnh bài, liên hệ trao đổi và góp ý rất kỹ lưỡng. Sự tận tâm ấy là điều rất đáng quý và khiến tôi cảm phục”.
Bên cạnh kiến thức chuyên môn, những lời dặn dò của ông luôn mang sức nặng của lịch sử và trách nhiệm. Ông thường xuyên nhắc nhở sinh viên phải nỗ lực học tập, ra trường làm việc tử tế để giữ gìn danh dự cho bản thân và nhà trường.
Một sinh viên xúc động nhớ lại thông điệp ý nghĩa: “Thầy căn dặn chúng tôi hãy học thật tốt, đừng để kết quả dang dở, hãy ra trường làm việc tử tế để giữ gìn danh tiếng cho chính mình và cho ngôi trường đã đào tạo mình”.
Sinh viên này dẫn lại câu nói đầy tâm huyết của thầy Hải: “Trước kia trên vai thầy là ba lô, cây súng, bây giờ trên vai các em phải là tri thức để xây dựng đất nước”.
Đại diện nhà trường, ông Phạm Thái Sơn – Giám đốc Tuyển sinh và Truyền thông, cho biết sau khi rời giảng đường, thầy Hải sẽ trở về quê nhà để tham gia các hoạt động xã hội, tiếp tục đóng góp cho cộng đồng theo một cách khác.
Đánh giá về sự cống hiến của vị tiến sĩ thương binh, ông Sơn khẳng định: “Đó là một hành trình đẹp, lặng lẽ mà sâu sắc, để lại dấu ấn bằng chính nhân cách, tri thức và sự bền bỉ của một nhà giáo đi qua năm tháng nhưng ngọn lửa cống hiến chưa bao giờ tắt”.