Cuộc sống của giọng ca tài sắc bậc nhất làng nhạc Việt: Từ hiện tượng hải ngoại đến bạo bệnh quái ác
Danh ca Ngọc Lan – giọng ca trữ tình từng làm say lòng khán giả có cuộc đời nhiều biến động. Từ ánh hào quang sân khấu đến những năm tháng chống chọi bệnh tật, bà ra đi khi mới 45 tuổi, để lại nhiều tiếc nuối.
Danh ca Ngọc Lan (tên thật Lê Thanh Lan) sinh năm 1956 tại Nha Trang trong gia đình 8 anh chị em. Dù xuất thân khá giả và sớm học nhạc, bà chỉ thực sự bắt đầu hành trình nghệ thuật sau khi sang Mỹ định cư năm 24 tuổi. Ít ai biết, trước khi nổi tiếng, bà từng bán hamburger và hát tại các quán cà phê để mưu sinh.
Chỉ sau 2 năm khởi nghiệp, Ngọc Lan nhanh chóng trở thành ngôi sao sáng giá. Với chất giọng buồn đặc trưng, bà khẳng định vị thế qua các album kinh điển như Như em đã yêu anh (1989) và Mặt trời bên kia mùa hạ (1991). Tên tuổi bà phủ sóng rộng khắp, các đêm diễn tại Úc luôn trong tình trạng "cháy vé" khiến khán giả phải ra về.
Nhạc sĩ Vũ Xuân Hùng nhận định Ngọc Lan chạm đỉnh vinh quang từ đầu thập niên 1990. Ông tiết lộ nữ nghệ sĩ luôn hát bằng cả sự chân thành, nhẹ nhàng như tự sự. Mỗi khi vào phòng thu, bà thường xúc động đến rơi lệ vì nhận thấy sự tương đồng giữa ca từ và số phận trắc trở của chính mình.
Bản chất giọng hát buồn dường như vận vào cuộc đời thực của bà. Dù kết hôn với nhạc sĩ Mai Đăng Khoa vào năm 1994 sau nhiều năm được ông theo đuổi, đây cũng là lúc bi kịch sức khỏe ập đến. Căn bệnh đa xơ cứng tấn công hệ thần kinh khiến sức khỏe bà suy sụp, thậm chí có giai đoạn bị mất thị lực.
Năm 1996, Ngọc Lan gây xót xa khi tái xuất trong tình trạng phải có người dìu, đứng yên một chỗ để hát. Dù cơ thể mệt mỏi vì bệnh tật, giọng ca của bà vẫn tràn đầy cảm xúc. Tuy nhiên, đến năm 1998, trước sự tàn phá nặng nề của bệnh lý, nữ danh ca buộc phải chính thức nói lời chia tay ánh đèn sân khấu.
Năm 2001, Ngọc Lan trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 45 sau thời gian dài chống chọi bạo bệnh. Đám tang của bà quy tụ lượng người hâm mộ và đồng nghiệp đông đảo kỷ lục thời bấy giờ. Nhạc sĩ Anh Bằng đã viết những lời tiễn biệt đầy day dứt: "Người con gái ấy mang tên loài hoa. Mắt biếc suối trong, mi cong ngọc ngà. Loài hoa yêu ấy, bây giờ đã xa, bây giờ đã xa..."