Rơi nước mắt về bức thư người chồng mắc bệnh K phổi giai đoạn cuối ở Hà Nội viết cho bà xã và 2 con
Dù bị những cơn đau hành hạ, người đàn ông ở Hà Nội vẫn gắng ngồi dậy, dùng đôi tay run rẩy viết thư dặn dò các con chăm sóc mẹ sau khi mình qua đời. Gần hai tháng kể từ ngày mất chồng, người vợ vẫn nghẹn ngào khi nhớ lại những ngày cuối cùng của anh.
Cuộc hôn nhân bắt đầu từ tình yêu thời đại học
Trong căn nhà tại phường Định Công, Hà Nội, chị Nguyễn Thu Hiền, sinh năm 1975, nhiều lần không kìm được xúc động khi kể về chồng. Anh đã rời xa gia đình gần hai tháng nhưng từng kỷ niệm vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí chị.
Chồng chị là anh N.M.C., sinh năm 1970, làm việc trong lĩnh vực công nghệ thông tin. Hai người quen biết nhau khi cùng theo học tại một trường đại học ở Hà Nội.
Khi còn yêu nhau, anh C. từng chia sẻ với chị Hiền rằng bản thân mắc bệnh viêm cầu thận từ thời trẻ. Khi đó, chị chưa hiểu rõ căn bệnh sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của anh như thế nào. Tuy nhiên, tình cảm chân thành đã giúp cả hai quyết định kết hôn vào năm 2003.
Một năm sau ngày cưới, vợ chồng chị đón con gái đầu lòng. Năm 2007, gia đình có thêm một bé trai.
Cuộc sống của bốn thành viên trải qua nhiều năm bình yên. Với chị Hiền, niềm hạnh phúc lớn nhất là luôn nhận được sự quan tâm, chăm sóc chu đáo từ chồng. Anh C. cũng dành hết tình yêu thương cho hai người con.
Từ cơn đau chân đến kết quả khiến gia đình bàng hoàng
Biến cố bắt đầu xuất hiện vào đầu năm 2025, khi anh C. thường xuyên cảm thấy đau chân. Qua những lần kiểm tra ban đầu, bác sĩ nhận định tình trạng này có thể liên quan đến thoái hóa do tuổi tác và đặc thù công việc phải ngồi trong thời gian dài.
Tuy nhiên, anh C. cảm nhận rõ sức khỏe của mình đã thay đổi. Người đàn ông nói với vợ rằng cơ thể không còn giống như trước.
Đến tháng 3/2025, sau nhiều lần thăm khám và điều trị, bác sĩ phát hiện anh bị viêm xương tủy, đồng thời yêu cầu thực hiện các bước kiểm tra chuyên sâu.
Kết quả sau đó khiến cả gia đình chết lặng. Anh C. được xác định mắc K phổi giai đoạn cuối, bệnh đã di căn vào xương.
Trong ngày nhận kết quả, chị Hiền gần như suy sụp vì không thể chấp nhận sự thật. Trái lại, chồng chị vẫn giữ được vẻ bình tĩnh.
Hiểu rằng quỹ thời gian của mình không còn nhiều, anh C. không nghĩ trước tiên đến những đau đớn đang phải chịu đựng. Điều khiến anh lo lắng nhất là cuộc sống của vợ và hai con sau khi mình không còn bên cạnh.
Đôi tay run rẩy viết thư dặn con chăm sóc mẹ
Anh C. chủ động hoàn tất thủ tục công chứng, chuyển toàn bộ tài sản cho vợ. Anh cho rằng các con vẫn còn nhỏ, chưa đủ khả năng tự quản lý những tài sản này. Anh cũng nhiều lần nhắc vợ phải chú ý giữ gìn sức khỏe để có thể tiếp tục chăm lo cho hai con. Anh còn nhờ những người bạn thân từng làm việc cùng quan tâm, hỗ trợ các con sau này.
Theo lời chị Hiền, trước khi qua đời, chồng đã tính toán cẩn thận từng việc nhằm bảo đảm cuộc sống của vợ con khi thiếu vắng anh. Trong một lần được bác sĩ cho về nhà, dù những cơn đau xương liên tục hành hạ, anh C. vẫn gắng gượng ngồi dậy để viết một lá thư. Đôi tay run lên vì đau, người đàn ông cố ghi lại những lời cuối cùng muốn gửi tới gia đình.
Trong thư, anh đặc biệt căn dặn hai con không được để mẹ sống một mình. Sau này, khi các con lập gia đình, anh mong các con sắp xếp đón mẹ về sống cùng.
Sự lo lắng này xuất phát từ việc chị Hiền mắc bệnh tiền đình. Anh C. sợ rằng một ngày nào đó, nếu vợ không may bị ngã mà sống một mình, sẽ không có người ở bên kịp thời giúp đỡ.
Chị Hiền nghẹn ngào kể rằng ngay cả trong lúc phải chịu đựng những cơn đau dữ dội nhất, điều chồng nghĩ đến vẫn chỉ là vợ và các con.
15 ngày cuối cùng được ở bên gia đình
Đầu tháng 6, khi các phương pháp điều trị không còn mang lại hiệu quả, anh C. xin bác sĩ cho về nhà. Anh muốn tận hưởng quãng thời gian cuối đời bên vợ con. Người cha cũng mong hai con có thêm cơ hội ở gần bố, để khi anh ra đi, cú sốc đối với gia đình phần nào được giảm bớt.
Trong 15 ngày cuối cùng, anh được sống tại căn nhà quen thuộc và ở cạnh những người mình yêu thương nhất.
Đến sáng 20/6, các thành viên trong gia đình đều hiểu rằng thời khắc chia ly có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Dù sức lực đã cạn kiệt, anh C. vẫn cố chờ vợ đi chợ trở về để được nhìn thấy chị lần cuối.
Sau cuộc gặp cuối cùng ấy, người đàn ông dần trút hơi thở trên tay những người thân trong gia đình.
Người vợ tiếp tục thực hiện tâm nguyện của chồng
Sau khi chồng qua đời, chị Hiền bắt đầu hoàn thành những điều anh đã gửi gắm. Chị cẩn thận sắp xếp lại các tấm bằng và chứng chỉ mà chồng từng đạt được. Người mẹ muốn các con có thể nhìn thấy những dấu ấn bố để lại, thay vì chỉ biết về cha qua những câu chuyện được kể lại.
Sau 49 ngày chồng qua đời, chị càng hiểu rằng những điều rất đỗi bình thường trong đời sống hôn nhân có thể trở thành ký ức quý giá đối với người ở lại.
Khi nhắc đến chồng, chị Hiền không muốn kể quá nhiều về quãng thời gian anh phải chịu đựng bệnh tật. Điều chị mong muốn là câu chuyện của gia đình có thể nhắc nhở những người vẫn đang còn bên nhau biết trân trọng từng khoảnh khắc giản dị.
Bởi khi cuộc chia ly đã xảy ra, có những điều dù nuối tiếc đến đâu, con người cũng không còn cơ hội quay lại để sửa chữa.