Chàng trai 23 tuổi người Việt thiệt mạng, không còn nguyên vẹn vì bị cuốn vào máy nghiền đá ở Hàn Quốc
Là con trai trưởng và cũng là trụ cột kinh tế duy nhất, anh T. (23 tuổi) mang trên vai gánh nặng nuôi cả gia đình 7 người ở quê nhà.
Sáng 19/3/2026, trong không khí tang thương tại nhà xác Bệnh viện Icheon (tỉnh Gyeonggi, Hàn Quốc), lễ đưa tang nam công nhân người Việt đã diễn ra trong sự nghẹn ngào của người thân và đồng nghiệp. Khoảng 10h30, người anh họ lặng lẽ ôm di ảnh dẫn đầu đoàn tang lễ chừng 30 người. Vì khoảng cách địa lý và điều kiện sức khỏe, cha mẹ cùng 5 em nhỏ của anh ở Việt Nam không thể sang tiễn biệt lần cuối.
Sau khi được hỏa táng tại Công viên rừng Hòa bình Yongin, tro cốt của anh sẽ được đưa về Hà Nội vào tối 20/3 để đoàn tụ với gia đình.
Một người con hiếu thảo, sống vì gia đình
Anh T. sang Hàn Quốc từ năm 2023 theo diện visa lao động E-9, mang theo hy vọng đổi đời. Trong mắt bạn bè, anh là người hiền lành, yêu thể thao và đặc biệt luôn đặt gia đình lên trên hết.
Là lao động chính, anh gánh vác chi phí sinh hoạt cho cả gia đình, bao gồm người cha từng bị tai nạn lao động và các em nhỏ đang tuổi ăn học. Mỗi tháng, anh chỉ giữ lại khoảng 150.000 won (khoảng 3 triệu đồng) cho bản thân, còn lại gần 3 triệu won (khoảng 57 triệu đồng) đều gửi về quê.
Ước mơ của anh giản dị chỉ là tích góp để xây dựng một mái nhà ổn định cho gia đình.
Tai nạn thảm khốc từ những lỗ hổng
Bi kịch xảy ra rạng sáng 10/3 tại một cơ sở chế biến sỏi ở Icheon. Trong lúc kiểm tra máy móc một mình, anh bị cuốn vào băng chuyền nghiền đá.
Điều đau xót là hệ thống máy vẫn tiếp tục vận hành trong thời gian dài trước khi có người phát hiện, khiến thi thể nạn nhân không còn nguyên vẹn.
Kết quả kiểm tra hiện trường cho thấy hàng loạt vi phạm nghiêm trọng: không có nút dừng khẩn cấp, không cảm biến an toàn, không che chắn khu vực nguy hiểm. Đặc biệt, quy định làm việc tối thiểu hai người đã không được tuân thủ.
Những thiếu sót này đã biến môi trường làm việc thành một “cái bẫy tử thần”.
Hồi chuông cảnh báo cho lao động di cư
Cái chết của anh T. không phải trường hợp cá biệt mà phản ánh thực trạng đáng lo ngại tại các cơ sở sản xuất nhỏ ở Hàn Quốc.
Tại nơi anh làm việc – một xưởng chỉ khoảng 15 nhân công, công nhân thường xuyên phải xử lý sự cố khi máy đang vận hành để tiết kiệm thời gian. Lao động nước ngoài diện E-9 thường ở thế yếu do phụ thuộc vào chủ doanh nghiệp trong việc gia hạn visa, khiến họ khó lên tiếng về điều kiện làm việc nguy hiểm.
Theo thống kê, chỉ từ đầu năm 2026 đã có ít nhất 9 lao động di cư thiệt mạng tại Hàn Quốc, phần lớn xảy ra tại các doanh nghiệp quy mô nhỏ – nơi người bản địa không muốn làm việc.
Sự ra đi của anh T. không chỉ là mất mát của một gia đình, mà còn là lời cảnh báo đau lòng về an toàn lao động và những rủi ro mà người lao động xa xứ đang phải đối mặt mỗi ngày.