Phép màu giữa lũ quét ở Nepal: 2 công nhân sống sót sau 9 ngày bị chôn vùi trong đường hầm thủy điện
Sau 9 ngày bị mắc kẹt giữa bóng tối, bùn đất và nước lũ trong đường hầm thủy điện, hai công nhân Nepal đã được lực lượng cứu hộ phát hiện và đưa ra ngoài trong tình trạng kiệt sức.
Thảm họa kinh hoàng chôn vùi hàng trăm công nhân
Khoảng 7h30 ngày 28/6, Kabir Maharjan gọi điện cho vợ trước khi bắt đầu ca làm việc tại dự án thủy điện Upper Trishuli 3A ở thung lũng Trishuli, Nepal. “Anh phải vào trong đường hầm. Bên trong sẽ không có mạng”, Maharjan nói với vợ. Đó là lần cuối cùng cô có thể liên lạc với chồng trước khi thảm họa xảy ra.
Khoảng một giờ sau, một tảng băng trôi sụp đổ tại núi Langtang Lirung, cách khu vực dự án khoảng 40 km về phía thượng nguồn. Vụ sụp đổ gây ra dòng lũ và đất đá khổng lồ, tạo thành bức tường nước cuốn phăng các khu dân cư và nhấn chìm mạng lưới 12 nhà máy thủy điện với gần 900 công nhân đang làm việc bên trong.
Tại Kathmandu, các quan chức ngành điện Nepal đang theo dõi tình hình nguồn cung cấp điện trên màn hình. Sau đó, từng trạm điện lần lượt biến mất khỏi bảng điều khiển. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, giống như những quân cờ domino liên tiếp đổ xuống.
Kỹ sư Suraj Dahal, làm việc tại Cơ quan Điện lực Nepal (NEA) và tham gia chỉ huy một phần công tác cứu hộ, ban đầu không quá lo lắng bởi lũ lụt vốn thường xảy ra tại Nepal. Tuy nhiên, khi liên lạc được với khoảng 40 công nhân bên trong, lực lượng chức năng nhanh chóng nhận ra tình hình lần này hoàn toàn khác. Ít nhất hai dự án thủy điện ở khu vực thượng nguồn đã bị dòng lũ đánh trúng.
Đến khoảng 9h15, vợ Maharjan cố gắng gọi cho chồng nhưng không thể liên lạc. Cũng vào thời điểm này, các quan chức đưa ra mệnh lệnh khẩn cấp đối với khu vực 3A: “Sơ tán!”. Sanjay Sah, công nhân làm việc tại phòng điều khiển, lập tức chạy từ tầng này sang tầng khác để cảnh báo từng đồng nghiệp.
Bên ngoài đường hầm, các công nhân cũng cố gắng chạy khỏi dòng nước lũ đang tràn tới nhưng không đủ nhanh. Một đoạn phim được truyền thông đăng tải cho thấy khoảng 30 công nhân bị cuốn trôi bởi một con sóng cao gấp nhiều lần chiều cao của họ, cho thấy sức tàn phá khủng khiếp của dòng nước.
Trong quá trình tìm kiếm, lực lượng cứu hộ phát hiện một chiếc thang thoát hiểm. Theo ông Dahal, nếu những công nhân biết vị trí chiếc thang và tiếp cận được nó, lực lượng cứu hộ cho rằng có thể tới 2/3 số người bên trong đã có cơ hội sống sót. Tuy nhiên, trong cảnh hỗn loạn, nhiều người “không biết phải đi đâu”.
Theo bản vẽ kỹ thuật mà Reuters thu thập được, trong số 4 lối vào đường hầm có một lối dài hơn 180 m dẫn tới nhà máy điện ngầm. Tuy nhiên, lực lượng cứu hộ tin rằng lối này đã bị nước lũ nhấn chìm hoàn toàn và gần như không còn hy vọng tìm thấy người sống sót.
Sau đó, nghị sĩ Nepal Shri Ram Neupane chuyển sự chú ý sang một đường hầm cáp ngắn hơn, có độ dốc hướng lên và ít bị ảnh hưởng bởi nước lũ. Đây chính là nơi Maharjan và Sah tìm được chỗ trú ẩn, chỉ cách lối ra khoảng 160 m, nằm ở một góc ngay sát mép đường hầm.
9 ngày sinh tồn giữa bùn đất và bóng tối
Trong 9 ngày tiếp theo, khoảng không khí từng giúp Maharjan và Sah sống sót lại trở thành một nhà tù dưới lòng đất. Sah cho biết anh đọc những lời cầu nguyện của đạo Hindu để giữ vững tinh thần. Trong khi đó, vợ Maharjan kể rằng chồng cô phải uống chính thứ nước bùn nơi anh nằm để duy trì sự sống.
Bên ngoài, lực lượng cứu hộ vẫn chạy đua với thời gian. Theo Dharam Raj Uprety, người đứng đầu cơ quan ứng phó thảm họa của Nepal, hơn 7.500 ngôi nhà trên khắp thung lũng bị phá hủy. Với lượng đất đá khổng lồ bao phủ nhiều khu vực, lực lượng cứu hộ phải đưa ra những quyết định khó khăn về nơi cần ưu tiên đào bới.
Dự án Upper Trishuli 3A được xếp gần đầu danh sách bởi cấu trúc nhiều tầng với các tuabin và hệ thống thông gió có thể tạo ra những túi khí. Điều này mang lại hy vọng rằng một số công nhân có thể vẫn còn sống bên trong.
Đêm trước khi hai người sống sót được phát hiện, lực lượng cứu hộ gặp một bức tường bùn đất chắn ngang đường hầm và không thể di chuyển. Nhóm cứu hộ sau đó tìm cách khai thác một kênh tự nhiên cách đường hầm khoảng 15 m, đồng thời sử dụng vòi phun nước áp lực cao để đẩy nước qua khu vực này. Phương án giúp thông thoáng khoảng 4-5 m chỉ trong vài phút thử nghiệm.
Tuy nhiên, mưa lớn bất ngờ khiến một phần đường hầm sụp đổ, làm một số nhân viên cứu hộ bị mắc kẹt trong giây lát. Chiến dịch phải đình trệ hàng giờ trước khi các đồng nghiệp thuyết phục họ quay trở lại bên trong. Lối đi sau đó được gia cố bằng các tấm kim loại và lưới thép để giảm nguy cơ tiếp tục sụp đổ.
Khoảng 4h ngày thứ 10, khi máy móc hạng nặng đang khoan vào đường hầm, lực lượng cứu hộ bất ngờ nghe thấy một âm thanh. Không ai chắc chắn đó là tiếng của người sống sót hay chỉ là tiếng vọng từ chính giọng nói của những người đang gọi trong bóng tối.
Ganga Baral, chỉ huy đội cứu hộ, cho biết nhóm liên tục tắt máy để lắng nghe. Họ gọi lớn: “Bạn ở đâu? Bạn có ở đó không?”. Đôi lúc, lực lượng cứu hộ có cảm giác như có người đang cố gắng giao tiếp với họ. Âm thanh không rõ ràng nhưng nhóm ước tính nguồn phát ra chỉ cách khoảng 15-20 m.
Họ tiếp tục khoan. Rồi dưới ánh đèn, lực lượng cứu hộ nhìn thấy một bàn tay. Phía sau vẫn còn khoảng 5-10 m đường hầm đầy bùn đất ngăn cách họ với người sống sót, nhưng phát hiện này xác nhận điều mà tất cả đang hy vọng: bên trong vẫn có người còn sống.
“Chúng tôi ở đây” sau 9 ngày tuyệt vọng
Đến khoảng 7h sáng, các binh sĩ phá được một lỗ nhỏ xuyên qua lớp đất đá. Từ phía bên kia vang lên một câu nói ngắn ngủi nhưng khiến cả đội cứu hộ vỡ òa: “Chúng tôi ở đây”.
Sau 9 ngày mất tích, Kabir Maharjan và Sanjay Sah cuối cùng được xác định còn sống. Cả hai đều không thể tự đứng vững khi được lực lượng cứu hộ kéo ra khỏi đường hầm.
Sah toàn thân lấm lem bùn đất và phải nhờ một nhân viên cứu hộ cõng ra ngoài. Anh cố gắng giơ một tay về phía máy quay khi được đưa trở lại ánh sáng. Trong khi đó, Maharjan bị thương nghiêm trọng hơn và được đưa ra ngoài bằng cáng.
Sau khi tỉnh lại tại bệnh viện, Maharjan thậm chí không nhận ra vợ mình. Anh rơi vào trạng thái mê sảng, lúc tỉnh lúc mê sau những ngày dài bị mắc kẹt dưới lòng đất. Với gia đình, việc anh còn sống trở về đã là một phép màu sau những ngày chờ đợi trong tuyệt vọng.
Dhakal, người chỉ huy chiến dịch từ bên ngoài nhưng chưa từng trực tiếp đi sâu vào đường hầm, bật khóc khi chứng kiến hai công nhân được đưa ra ngoài. “Tôi không thể kìm được nước mắt”, ông nói.
Việc Maharjan và Sah sống sót sau 9 ngày mắc kẹt trở thành một trong những điểm sáng hiếm hoi giữa thảm họa nghiêm trọng tại thung lũng Trishuli. Hai người đã phải đối mặt với bóng tối, nước bùn, thiếu thốn và nguy cơ đường hầm tiếp tục sụp đổ, trong khi lực lượng cứu hộ bên ngoài liên tục chạy đua với thời gian.
Cuối cùng, một âm thanh yếu ớt giữa lòng đất đã dẫn những người cứu hộ đến đúng nơi. Và sau 9 ngày tưởng như vô vọng, câu nói “Chúng tôi ở đây” trở thành tín hiệu sống còn, đánh dấu khoảnh khắc hai công nhân được trở lại với ánh sáng.