Đời sống

Đại tá La Văn Cầu từ trần: Cuộc đời huyền thoại nhờ đồng đội chặt cánh tay để tiếp tục đánh giặc

Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu vừa từ trần tại Hà Nội, hưởng thọ 94 tuổi. Sự ra đi của người chiến sĩ huyền thoại từng nhờ đồng đội chặt cánh tay bị dập nát để tiếp tục ôm bộc phá đánh lô cốt khiến nhiều người bùi ngùi xúc động.

Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu từ trần ở tuổi 94

Chiều 24/6, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu đã từ trần tại Hà Nội, hưởng thọ 94 tuổi.

Trao đổi với phóng viên Dân trí, ông La Hồng Anh - con trai của Anh hùng La Văn Cầu cho biết gia đình đang tiến hành các thủ tục để tổ chức lễ tang vào tuần tới tại Nhà tang lễ Quốc gia số 5 Trần Thánh Tông (Hà Nội).

Thông tin Đại tá La Văn Cầu qua đời khiến nhiều người không khỏi xúc động. Ông là người chiến sĩ đã để lại một phần cơ thể nơi chiến trường nhưng vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ, trở thành biểu tượng của ý chí chiến đấu bất khuất trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam.

Đại tá La Văn Cầu được xem là một nhân vật huyền thoại của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ông đã tham gia 29 trận đánh lớn nhỏ trong hai chiến dịch ác liệt và ghi dấu ấn bằng chiến công đặc biệt tại Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950.

Ông cũng là vị đại tá duy nhất chào cờ bằng tay trái sau khi mất cánh tay phải trên chiến trường và là người duy nhất tại Việt Nam được đặt tên đường, tên trường học khi còn sống.

Đại tá La Văn Cầu lúc còn sống 

Chàng trai 16 tuổi tha thiết xin được ra trận

Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê tại xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng (nay là xã Đình Phong, tỉnh Cao Bằng).

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo vùng biên giới, ông sớm giác ngộ cách mạng. Năm 1948, khi mới 16 tuổi, La Văn Cầu tình nguyện nhập ngũ.

Ông từng kể, khi đi tuyển quân, nhiều người cho rằng ông còn quá nhỏ, chưa đủ tuổi cầm súng. Thế nhưng, chàng trai trẻ khi ấy vẫn tha thiết xin được phục vụ trong quân đội bằng mọi công việc có thể.

"Khi đi tuyển quân, các chú bảo tôi còn nhỏ, chưa đủ tuổi. Nhưng tôi tha thiết xin được đi. Tôi nói nếu chưa cầm súng được thì cho tôi làm liên lạc, làm bất cứ việc gì để phục vụ bộ đội. Khi lớn hơn, có thể cầm chắc cây súng, tôi sẽ trực tiếp chiến đấu", ông từng chia sẻ.

Từ cậu thiếu niên tuổi mười sáu, ông nhanh chóng trưởng thành trong quân ngũ, tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ. Trong đó, trận đánh cứ điểm Đông Khê thuộc Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950 trở thành dấu mốc làm nên tên tuổi người chiến sĩ anh hùng.

Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1932

Quyết định gây chấn động: Nhờ đồng đội chặt cánh tay để tiếp tục ôm bộc phá

Đêm 17/9/1950, La Văn Cầu nhận nhiệm vụ mang bộc phá đánh lô cốt địch tại cứ điểm Đông Khê nhằm mở đường cho quân ta tiến công.

Trong lúc chiến đấu, ông bị trúng hai viên đạn. Một viên xuyên qua má phải, viên còn lại bắn nát cánh tay phải. "Bị trúng hai viên đạn, tôi ngất lịm đi", ông từng nhớ lại.

Khi tỉnh dậy giữa chiến trường, điều đầu tiên ông nghĩ tới không phải là vết thương mà là nhiệm vụ còn dang dở.

Cố gượng đứng lên, ông phát hiện cánh tay phải đã mất hoàn toàn cảm giác, buông thõng bên người. "Cánh tay bị thương cứ lủng lẳng vướng vào dây thép gai, đau hơn cả lúc trúng đạn. Tôi nghĩ đằng nào cũng bị thương rồi, nhiệm vụ còn đó, thà chặt luôn cánh tay cho đỡ vướng để tiếp tục chiến đấu", ông kể.

Không chút do dự, ông nhờ Tiểu đội trưởng Nông Văn Thêu dùng dao chặt phần cánh tay bị dập nát. Để chịu đựng cơn đau, ông nghiến chặt chiếc khăn mùi xoa trong miệng rồi tiếp tục ôm khối bộc phá bằng tay trái lao thẳng về phía lô cốt địch.

"Sau khi giật nụ xòe, tôi chạy được một đoạn thì tiếng nổ vang lên và lại ngất đi. Lúc tỉnh dậy, tôi thấy lô cốt đã bị phá hủy, bộ đội ta đang ào ạt tiến lên chiếm lĩnh trận địa", ông nhớ lại.

Chiến công ấy đã góp phần mở màn thắng lợi của Chiến dịch Biên giới năm 1950, tạo bước ngoặt quan trọng trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Đổi lại, ông vĩnh viễn mất đi cánh tay phải.

Phóng viên báo Dân trí có mặt tại nhà riêng của Đại tá 

Người đại tá duy nhất chào cờ bằng tay trái

Sau chiến tranh, những khi trái gió trở trời, vết thương vẫn đau nhức. Tuy nhiên, Đại tá La Văn Cầu chưa bao giờ hối tiếc về quyết định năm xưa.

Ông luôn tâm niệm mình chỉ góp một phần rất nhỏ vào thắng lợi chung của dân tộc và tự hào vì được chiến đấu, cống hiến cho Tổ quốc. Năm 1996, ông nghỉ hưu với quân hàm Đại tá.

Trở về cuộc sống đời thường, ông sống giản dị cùng người vợ tại phường Kim Liên (Hà Nội). Những năm còn khỏe mạnh, ông vẫn tự tay chăm sóc cây cối, quét dọn nhà cửa, đọc báo và theo dõi thời sự mỗi ngày.

Đại tá La Văn Cầu vẫn giữ lối sống giản dị, đậm chất bộ đội cu Hồ 

Dù được nhân dân cả nước biết đến với những chiến công hiển hách, điều khiến ông luôn trăn trở là việc bị thương quá sớm nên không còn cơ hội tham gia nhiều trận đánh cùng đồng đội.

Trong suốt cuộc đời, ông luôn nỗ lực hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao và mong muốn tiếp tục cống hiến cho đất nước.

"Tôi tự hào vì đã góp phần vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc. Không có kẻ thù nào ngăn được bước tiến của dân tộc ta, bước chân của thế hệ trẻ Việt Nam", ông từng chia sẻ.

Năm 2019, Đại tá La Văn Cầu được vinh danh là Công dân Thủ đô ưu tú. Ông cũng là trường hợp đặc biệt duy nhất tại Việt Nam được đặt tên đường và tên trường học khi còn sống, ghi nhận những cống hiến to lớn của người chiến sĩ đã dành trọn tuổi trẻ, máu xương và cả cuộc đời cho độc lập, tự do của dân tộc.

Sự ra đi của Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu khép lại cuộc đời của một người lính huyền thoại, nhưng tinh thần quả cảm, ý chí quyết chiến quyết thắng và lòng yêu nước của ông sẽ còn mãi là nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ người Việt Nam.