Nạn nhân vụ lật tàu hồ Thác Bà ám ảnh khoảnh khắc vợ con chìm dần, người thân nghẹn ngào vì hối hận
Sau bữa cơm đoàn viên ngày Tết, trên đường trở về, 6 người anh em họ hàng mãi mãi nằm lại giữa lòng hồ Thác Bà, để lại trên bờ là những ánh mắt thất thần và nỗi đau quặn thắt khôn nguôi.
Gia đình bốn người lên tàu, hai người mất tích
Chiều mùng 5 Tết, tại bến cảng trên hồ Thác Bà, không khí vẫn còn vương sắc xuân. Những cành đào đỏ thắm trên mũi thuyền, tiếng nói cười chưa kịp tắt sau bữa cơm sum họp. Vậy mà chỉ ít giờ sau, mặt nước mênh mang ấy chứng kiến cảnh chia lìa đầy nước mắt.
Ông Hoàng Văn Long (SN 1978, thôn Ngòi Sọng, xã Cảm Nhân) vẫn chưa hết bàng hoàng khi kể lại khoảnh khắc sinh tử. Gia đình ông có bốn người cùng xuống tàu đi chúc Tết họ hàng. Con gái lớn đang học lớp 11 ở trường nội trú tỉnh ở lại nhà chú để hôm sau nhập học; còn vợ và con gái út (SN 2012) cùng ông trở về.
“Đi thì bốn người, về… chỉ còn mình tôi”, ông Long nghẹn giọng.
Bữa cơm trưa hôm đó có gần 30 người, năm mâm cỗ sum vầy anh em, cô chú trong họ. Ăn xong, khoảng 15h, mọi người gọi xe ra bến cảng thuê tàu về nhà, không ai nghĩ đó lại là chuyến đi định mệnh.
Khi tai nạn xảy ra, ông Long cố bơi trong làn nước lạnh buốt giữa những tiếng kêu cứu hoảng loạn. “Tôi tự bơi vào, bám được vào thuyền khác. Cũng kéo được vài người lên mà lúc ấy không còn nhớ rõ là ai”, ông nói. Trong ký ức chắp vá của người đàn ông vừa thoát khỏi lằn ranh sinh tử là hình ảnh vợ và con gái chìm dần giữa mặt hồ.
Ở một góc thuyền cứu hộ, anh Hoàng Văn Diện (SN 1987, tổ dân phố Phúc Lan, phường Yên Bái) lặng người. Chính gia đình anh là nơi đón họ hàng xuống chơi Tết. “Toàn bộ là cô chú, thím, anh em trong gia đình. Không ai là người ngoài”, anh nói. Sáu nạn nhân đều là ruột thịt. Bữa cơm gắn kết tình thân bỗng trở thành ký ức ám ảnh.
Cuộc gọi dang dở và nỗi đau chia lìa
Ở nhà, Hoàng Văn Hiển (SN 2003) chờ mẹ trở về. Buổi chiều, khi nghe mẹ báo “sắp về đến nhà rồi”, Hiển còn giục người thân nấu cơm. “Mẹ bảo về đến Mông Sơn rồi… Em hỏi bao lâu nữa thì về, rồi chờ mãi không thấy. Em gọi lại không ai trả lời”, Hiển kể, giọng run run.
Chỉ ít phút sau, tin dữ ập đến: Tàu lật. Bố và chị gái cùng cháu được cứu, nhưng mẹ em – bà Hoàng Thị Hoa (SN 1970) – mất tích giữa lòng hồ.
Từ tối hôm qua đến nay, Hiển chỉ biết dõi theo từng tốp thợ lặn, từng chiếc thuyền cứu hộ. “Em không biết nói gì, chỉ mong tìm thấy mẹ”, chàng trai trẻ nghẹn ngào.
Tại hiện trường, người thân túc trực xuyên đêm 21 và suốt ngày 22/2. Mỗi khi mặt nước gợn sóng, tim họ lại thắt lại. Có người chỉ lặng lẽ chắp tay, hướng ánh mắt ra xa, cầu mong một phép màu.
“Gia đình chỉ mong cơ quan chức năng cố gắng tìm bằng được. Có thế nào cũng phải tìm thấy”, một người thân nói trong nước mắt.
Ngồi trên thuyền cứu hộ, ông Long nặng trĩu tâm can khi con gái lớn vừa kịp nhập học đã nhận tin dữ. Điều day dứt nhất với ông là không thể cứu được vợ con giữa dòng nước xoáy. Còn anh Diện thì ám ảnh khoảnh khắc tiễn họ hàng ra bến cảng: “Giá như hôm qua tôi giữ mọi người ở lại chơi thêm, hoặc trời tối hãy về…”.
Bữa cơm Tết hôm ấy có năm mâm cỗ với gần 30 con người. Giờ đây, sáu người đã trở thành nỗi đau không thể gọi thành tên. Những tiếng cười, lời chúc đầu năm, chén rượu mừng tuổi… bỗng hóa thành ký ức nhói lòng.
Tai nạn giao thông đường thủy không chỉ cướp đi sinh mạng con người, mà còn để lại những khoảng trống không gì bù đắp nổi trong mỗi gia đình.