Người vợ 72 tuổi nghẹn ngào đón hài cốt chồng liệt sĩ trở về sau 48 năm chờ đợi trong nước mắt
Sau 48 năm hy sinh tại chiến trường Ba Chúc, hài cốt liệt sĩ Phan Hồng Viêm được đưa về quê nhà Hà Tĩnh. Gần 500 người dân cùng thân nhân, lực lượng chức năng có mặt đón người con quê hương trở về, trong đó có người vợ 72 tuổi.
Chiều 7/9, UBND xã Yên Hòa, tỉnh Hà Tĩnh phối hợp với các lực lượng chức năng tổ chức lễ tưởng niệm và an táng hài cốt liệt sĩ Phan Hồng Viêm tại quê nhà. Buổi lễ có sự tham dự của hàng trăm cán bộ, lực lượng vũ trang, thân nhân liệt sĩ và người dân địa phương.
Liệt sĩ Phan Hồng Viêm sinh năm 1949, quê xã Cẩm Dương, huyện Cẩm Xuyên cũ, nay thuộc xã Yên Hòa, tỉnh Hà Tĩnh. Tháng 4/1968, khi vừa 19 tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Sau thời gian công tác, chiến đấu, ông được giao giữ chức Đại đội trưởng thuộc Trung đoàn Đặc công 113.
Ngày 3/6/1978, trong trận chiến đấu bảo vệ biên giới tại khu vực Ba Chúc, tỉnh An Giang, Đại đội trưởng Phan Hồng Viêm hy sinh khi mới 29 tuổi. Hài cốt ông sau đó được an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Dốc Bà Đắc, phường Thới Sơn, tỉnh An Giang.
Gần nửa thế kỷ sau ngày người lính quê Hà Tĩnh hy sinh, gia đình có nguyện vọng đưa hài cốt ông trở về quê nhà. Mong ước ấy được thực hiện vào ngày 6/9, khi hài cốt liệt sĩ Phan Hồng Viêm được đưa về xã Yên Hòa trong sự đón chờ của người thân và người dân địa phương.
Gần 500 người dân tập trung dọc tuyến đường dẫn vào thôn Trung Dương để đón người con quê hương. Khi đoàn xe về đến nơi, các chiến sĩ lực lượng quân sự địa phương trang nghiêm đưa hài cốt liệt sĩ vào nhà. Lá Quốc kỳ phủ trên linh cữu người lính năm xưa giữa sự chứng kiến của người thân, họ hàng và bà con trong thôn.
Người vợ chờ gần nửa thế kỷ
Bà Chu Thị Miện, vợ liệt sĩ Phan Hồng Viêm, năm nay 72 tuổi. Hai vợ chồng nên duyên khi cả hai mới 19 tuổi. Sau đám cưới, ông Viêm tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ, còn bà Miện ở quê chăm lo cuộc sống gia đình. Những lần hai vợ chồng được gặp nhau sau đó chỉ đếm trên đầu ngón tay, chủ yếu vào những dịp ông được nghỉ phép trở về thăm nhà.
Năm 1978, bà Miện sinh người con trai duy nhất. Cũng trong năm đó, gia đình nhận giấy báo tử của người chồng trẻ.
“Năm đó nghe tin lòng tôi đau như cắt. Thương ông ấy hy sinh khi còn quá trẻ, thương đứa con còn quá nhỏ, chưa biết cất tiếng gọi cha. Nhiều đêm liền tôi không thể chợp mắt, nhưng rồi cũng phải kìm nén nỗi đau để lo cho bố mẹ chồng, cho con trai”, bà Miện nghẹn ngào.
Từ ngày chồng hy sinh, bà Miện ở vậy, vừa thờ chồng vừa một mình nuôi con trai trưởng thành. Gần 50 năm trôi qua, người con đã lập nghiệp ở xa, còn bà sống tại quê nhà với sự chăm sóc, giúp đỡ của họ hàng và bà con lối xóm.
Khoảng 5 năm trở lại đây, tuổi cao, thường xuyên đau ốm khiến việc đi lại của bà ngày càng khó khăn. Dù vậy, mong muốn đưa hài cốt chồng về quê vẫn luôn được bà giữ trong lòng.
“Bao năm qua, tôi chỉ mong một ngày có thể đưa ông ấy trở về quê hương. Giờ ước nguyện ấy đã thành hiện thực, tôi thấy lòng mình nhẹ đi phần nào”, bà Miện xúc động chia sẻ.
Theo ông Phan Xuân Ái, Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam xã Yên Hòa, hoàn cảnh của bà Miện nhiều năm qua luôn nhận được sự quan tâm, sẻ chia của chính quyền, các đoàn thể và người dân địa phương. Trong cuộc sống hằng ngày, bà được họ hàng, bà con lối xóm quan tâm, chăm sóc, nhất là khi tuổi cao, sức yếu.
“Chồng hy sinh, bà Miện ở vậy suốt bao năm, vừa thờ chồng vừa nuôi người con trai duy nhất trưởng thành. Bà con trong thôn, chính quyền địa phương luôn quan tâm, động viên, chia sẻ với gia đình”, ông Ái chia sẻ.
Việc đưa hài cốt liệt sĩ Phan Hồng Viêm trở về quê nhà sau 48 năm không chỉ đáp ứng nguyện vọng của gia đình mà còn thể hiện sự tri ân đối với người đã hy sinh vì Tổ quốc. Đây cũng là một phần trong công tác đền ơn đáp nghĩa, chăm lo gia đình chính sách, thể hiện đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” của quê hương đối với những người đã dành tuổi trẻ và hy sinh cho đất nước.
Sau gần nửa thế kỷ nằm lại nơi chiến trường, liệt sĩ Phan Hồng Viêm đã trở về với quê hương Hà Tĩnh. Với người vợ đã chờ đợi gần 50 năm, cuộc đoàn tụ muộn màng ấy khép lại một hành trình dài của nỗi nhớ, sự hy sinh và mong mỏi người thân trở về.