Israel và Mỹ 'chia phần' không kích Iran: Bên nào đánh trung tâm, bên nào siết Vịnh Ba Tư?
Giữa lúc căng thẳng Trung Đông leo thang, Israel và Mỹ được cho là đã thiết lập cơ chế phối hợp tấn công vào các mục tiêu tại Iran theo cách chưa từng được công bố rõ ràng trước đây.
Trong bối cảnh xung đột khu vực ngày càng phức tạp, các nguồn tin quốc tế dẫn lời quan chức an ninh tiết lộ Israel và Mỹ đã thiết lập cơ chế phối hợp hành động khi tiến hành các đòn đánh nhằm vào Iran. Thay vì chồng lấn mục tiêu, hai bên được cho là phân định rõ ràng phạm vi tác chiến theo cả yếu tố địa lý lẫn tính chất quân sự.
Theo phân tích từ truyền thông Israel, trọng tâm của Israel là các mục tiêu nằm sâu trong lãnh thổ Iran, đặc biệt tại khu vực trung tâm và phía tây nước này. Đây được xem là nơi đặt nhiều cơ sở liên quan đến chương trình tên lửa đạn đạo và các hệ thống có khả năng vươn tầm tấn công lãnh thổ Israel. Các bệ phóng, kho dự trữ và hạ tầng quân sự phục vụ năng lực răn đe tầm xa được cho là nằm trong danh sách ưu tiên. Việc tập trung vào những vị trí này phản ánh mối quan tâm hàng đầu của Tel Aviv là vô hiệu hóa nguy cơ tấn công trực tiếp vào lãnh thổ của mình.
Trong khi đó, Mỹ được cho là đảm nhận khu vực phía nam Iran – nơi có ý nghĩa chiến lược đặc biệt do nằm gần Vịnh Ba Tư. Khu vực này không chỉ tập trung nhiều căn cứ và hạ tầng hải quân của Iran mà còn là điểm xuất phát của các hoạt động có thể đe dọa tuyến hàng hải quốc tế. Giới phân tích nhận định Washington đặc biệt chú ý tới các mục tiêu có khả năng ảnh hưởng tới an ninh của lực lượng Mỹ và đồng minh đóng tại Trung Đông, cũng như hoạt động vận tải năng lượng qua eo biển Hormuz.
Sự phân công này cho thấy mỗi bên tập trung vào mối đe dọa trực tiếp nhất đối với lợi ích cốt lõi của mình. Nếu Israel ưu tiên triệt tiêu các hệ thống tấn công tầm xa, thì Mỹ hướng tới việc bảo vệ hiện diện quân sự và ổn định tuyến hàng hải chiến lược. Điều này giúp tránh trùng lặp mục tiêu, đồng thời tối ưu hóa năng lực tác chiến của từng lực lượng.
Ngoài phân chia khu vực, hai nước còn phối hợp chặt chẽ về tình báo và hậu cần. Một trong những yếu tố quan trọng là năng lực tiếp nhiên liệu trên không – lĩnh vực Mỹ có ưu thế vượt trội. Việc hỗ trợ này giúp máy bay Israel có thể thực hiện các phi vụ tầm xa, kéo dài thời gian hoạt động và mở rộng phạm vi tấn công nếu cần thiết. Đây được xem là mắt xích then chốt trong các chiến dịch đường không quy mô lớn.
Bên cạnh đó, cơ chế trao đổi dữ liệu mục tiêu và cảnh báo sớm được duy trì liên tục nhằm đảm bảo đồng bộ chiến thuật. Giới quan sát cho rằng mức độ phối hợp hiện nay cho thấy hai bên đã chuẩn bị kịch bản ứng phó từ trước, trong bối cảnh lo ngại nguy cơ Iran mở rộng các hoạt động quân sự thông qua lực lượng ủy nhiệm trong khu vực.
Dù chưa có tuyên bố chính thức xác nhận toàn bộ chi tiết, cách thức “chia phần” mục tiêu phản ánh một chiến lược tính toán nhiều tầng nấc. Việc kiểm soát nhịp độ và phạm vi tấn công được đánh giá là nhằm tránh kích hoạt một cuộc đối đầu trực diện quy mô lớn, vốn có thể kéo theo sự can dự của nhiều quốc gia khác trong khu vực.
Diễn biến này tiếp tục đặt Trung Đông vào trạng thái nhạy cảm cao độ. Khi các bên vừa tìm cách răn đe vừa cố tránh vượt qua lằn ranh đỏ, mọi bước đi quân sự đều mang ý nghĩa chiến lược dài hạn. Và câu hỏi lớn lúc này là: liệu sự phối hợp chặt chẽ giữa Israel và Mỹ có đủ để ngăn vòng xoáy leo thang, hay chỉ là bước khởi đầu cho một giai đoạn căng thẳng mới?