Từng trải qua những tháng ngày hoang mang khi đối diện căn bệnh ung thư, ông Nguyễn Tiến Phúc nay lại trở thành chỗ dựa tinh thần cho nhiều bệnh nhân khác tại Bệnh viện K.
Tối 14/1, sau khi kết thúc ca trực và trở về phòng nghỉ trong khuôn viên bệnh viện, ông Phúc mở điện thoại như thường lệ. Tuy nhiên, thay vì những cuộc gọi quen thuộc, màn hình hiện lên hàng loạt tin nhắn từ người thân, bạn bè và cả những người chưa từng quen biết. Nhiều lời hỏi thăm, cảm ơn, chia sẻ xúc động khiến ông không khỏi ngỡ ngàng.
“Mọi người bảo tôi nổi tiếng, mà tôi chẳng hiểu vì sao”, ông Phúc cười hiền khi kể lại khoảnh khắc ấy.
Chỉ đến khi được bạn bè gửi cho xem đoạn video đang lan truyền trên mạng xã hội, ông mới hiểu lý do điện thoại “quá tải”. Trong clip do một bệnh nhân ghi lại, người đàn ông với bộ đồng phục bảo vệ gọn gàng, giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng hướng dẫn từng bước làm thủ tục, đồng thời động viên bệnh nhân giữ tinh thần lạc quan khi điều trị ung thư.
Những lời nói giản dị, chân thành của ông nhanh chóng chạm đến cảm xúc người xem. Dưới đoạn video, hàng chục nghìn bình luận bày tỏ sự cảm kích, khen ngợi thái độ tận tâm và cách truyền niềm tin tích cực của người bảo vệ.
Niềm vui xen lẫn lo lắng, ông Phúc cho biết điều khiến ông trăn trở nhất là sợ việc chia sẻ của mình có thể vượt quá thẩm quyền hoặc ảnh hưởng đến công tác chuyên môn của bệnh viện. “Tôi chỉ mong giúp người bệnh bớt bối rối, yên tâm hơn khi đi khám, chứ không muốn làm phiền đến bác sĩ hay quy trình điều trị”, ông nói.

Ông Phúc (bên phải) cũng là một bệnh nhân ung thư đang điều trị tại viện (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Ít ai biết rằng, chính người bảo vệ được cộng đồng mạng yêu mến ấy cũng đang là bệnh nhân ung thư. Năm 2017, ông Phúc phát hiện mắc ung thư phổi giai đoạn 3. Sau thời gian điều trị tại nhiều nơi nhưng không tiến triển, ông chuyển đến Bệnh viện K và được các bác sĩ xây dựng lại phác đồ điều trị. Ca phẫu thuật cắt phổi trái kết hợp hóa chất đã giúp ông giữ lại sự sống.
Thấu hiểu hoàn cảnh, bệnh viện tạo điều kiện để ông ở lại làm công việc bảo vệ. Gắn bó với Khoa Khám theo yêu cầu – nơi mỗi ngày tiếp nhận hàng trăm bệnh nhân và người nhà – ông Phúc thường xuyên chứng kiến những giọt nước mắt, tiếng khóc nghẹn ngào khi bệnh nhân biết mình mắc ung thư.
“Ngày đầu vào viện, ai cũng hoảng loạn, không biết phải bắt đầu từ đâu. Nhìn họ, tôi thấy lại chính mình của những năm trước”, ông chia sẻ.
Từ sự đồng cảm ấy, ông bắt đầu chủ động trò chuyện, hướng dẫn và động viên người bệnh. Có những người sau khi được ông chỉ dẫn đã quay lại cảm ơn, nói rằng nhờ vậy họ bình tĩnh hơn, biết cách sắp xếp việc thăm khám, điều trị.
Muốn giúp được nhiều người hơn, ông Phúc tự học cách diễn đạt sao cho dễ hiểu, gần gũi. Mỗi ngày vào ca trực, ông kiên nhẫn đứng trước khu khám bệnh, hướng dẫn từng quy trình, chỉ rõ từng khu vực cho người mới đến.

Ông Phúc hướng dẫn người đến khám tại Khoa Khám bệnh (Ảnh: Mạnh Trần).
Suốt gần 9 năm qua, đều đặn từ 4h sáng, ông có mặt tại tầng 2, nhà A để mở cửa, đón những bệnh nhân đầu tiên của ngày mới, giúp họ bớt lúng túng trong những giờ phút đầy lo âu.
Với ông, phần thưởng lớn nhất không phải là sự chú ý trên mạng xã hội, mà là những cái bắt tay, cái ôm và những giọt nước mắt cảm ơn của người bệnh.
Giữa lúc câu chuyện của mình được lan truyền rộng rãi, ông Phúc vẫn đang tiếp tục điều trị ung thư phổi tái phát tại Bệnh viện K. Năm 2024, các bác sĩ phát hiện khối u di căn sang phổi còn lại, buộc ông phải xạ trị kết hợp hóa chất do không còn khả năng phẫu thuật.
Dù vậy, người đàn ông 66 tuổi vẫn giữ tinh thần lạc quan. “Còn sống ngày nào, tôi sẽ cố gắng giúp đỡ mọi người ngày đó. Quan trọng là tuân thủ điều trị, rèn luyện sức khỏe và giữ tâm thế nhẹ nhàng”, ông nói.