Ông bố nhập viện sau khi kèm con học, lời chia sẻ sau chấn thương 'đánh trúng tim đen' nhiều phụ huynh
Một ca chấn thương ‘dở khóc dở cười’ trong lúc kèm con học bài đang được chia sẻ rầm rộ, khiến nhiều phụ huynh đọc xong chỉ biết thở dài vì thấy quá… quen.
Theo thông tin được đăng tải trên Sina, một người đàn ông ở tỉnh Sơn Đông đã phải vào viện điều trị sau khi tự làm gãy tay trong lúc kèm con làm bài tập. Nguyên nhân không phải tai nạn giao thông hay lao động nặng, mà là một cú đập tay xuống bàn khi ông không còn giữ được bình tĩnh.
Câu chuyện bắt đầu từ buổi học tại nhà kéo dài khoảng nửa tiếng. Trong quãng thời gian đó, đứa trẻ chỉ viết được 18 chữ. Tốc độ chậm chạp khiến người bố ngày càng sốt ruột, bực bội tăng dần và cuối cùng vượt quá khả năng kiểm soát. Trong phút nóng nảy, ông đập mạnh tay xuống mặt bàn để “xả” cảm xúc. Không ai bị đánh trúng, nhưng chính cú đập ấy khiến ông gãy tay và phải nhập viện.
Kể lại sau sự việc, người đàn ông cho biết ông không nỡ ra tay với con. Tuy nhiên, khi cơn giận bùng lên, đầu óc gần như rỗng không. “Lúc đó tôi chỉ muốn trút bớt bức bối, không kịp nghĩ gì khác”, ông nói.
HK01 cũng dẫn lại rằng trước đây tại nhiều thành phố khác ở Trung Quốc như Hàng Châu, Từ Châu hay Ninh Ba từng ghi nhận những sự cố tương tự. Có người tức quá đấm vào tường rồi gãy xương, có phụ huynh căng thẳng đến mức phải thở oxy, thậm chí có trường hợp bị ngã gãy xương cụt và… không muốn về nhà tiếp tục kèm con học.
Trên mạng xã hội, vụ việc ở Sơn Đông nhanh chóng trở thành chủ đề bàn luận. Nhiều người gọi việc ngồi kèm con làm bài tập về nhà là “nghề nguy hiểm”, bởi nó giống một bài kiểm tra sức chịu đựng tinh thần mà phụ huynh thời nay phải trải qua gần như mỗi ngày.
Một bình luận vừa hài vừa thấm: “Một đứa trẻ đã đủ làm bố mẹ gãy tay, vậy nếu là 50 đứa thì giáo viên chắc còn vất vả gấp bội”.
Bên cạnh những câu đùa kiểu tự trào, nhiều ý kiến cũng đưa ra gợi ý thực tế. Một số người cho rằng khi bắt đầu thấy mình sắp mất kiểm soát, phụ huynh nên chủ động rời khỏi bàn học vài phút để hít thở và hạ nhiệt, thay vì cố chịu đến khi bùng nổ.
Không ít người khác khuyên nên chia nhỏ bài tập, đặt mốc thời gian ngắn, kèm theo phần thưởng nhỏ sau mỗi chặng để trẻ dễ tập trung hơn, đồng thời giảm áp lực cho người lớn. Vì cuối cùng, bài tập về nhà không chỉ là thử thách của con, mà đôi khi còn là “bài thi” về sự kiên nhẫn của chính cha mẹ.