Những ngày cuối đời ít ai biết của giang hồ Khánh ‘Trắng’ khét tiếng Hà Thành một thời
Ngày 13/10/1998 được xem là dấu mốc đặc biệt trong cuộc chiến chống tội phạm có tổ chức tại Việt Nam. Sáng hôm đó, Dương Văn Khánh, tức Khánh “trắng” – cái tên từng khiến giới giang hồ Hà Thành khiếp sợ, bị đưa ra trường bắn thi hành án tử hình cùng đồng bọn.
Từ gã bốc xếp trở thành “ông vua không ngai” chợ Đồng Xuân
Dương Văn Khánh sinh năm 1956 tại Hà Nội trong một gia đình có hoàn cảnh phức tạp. Cha nhiều vợ, mẹ cũng qua nhiều đời chồng khiến tuổi thơ của Khánh thiếu sự ổn định.
Học hết lớp 5, Khánh bỏ học rồi sớm bước vào con đường phạm pháp. Sau nhiều lần vào tù ra khám với hàng loạt tiền án, đến năm 1989, Khánh mua xích lô, ra khu vực gầm cầu Long Biên chở hàng thuê.
Tuy nhiên, đây cũng là bước khởi đầu để Khánh dần xây dựng thế lực riêng trong giới giang hồ.
Đầu những năm 1990, băng nhóm do Khánh “trắng” cầm đầu nhanh chóng thâu tóm hoạt động bốc xếp và bảo kê tại chợ Đồng Xuân cùng nhiều khu vực lân cận. Với vỏ bọc là đội trưởng đội bốc xếp, Khánh từng bước trở thành “thế lực đen” khét tiếng tại Hà Nội.
Dù sở hữu vẻ ngoài thư sinh, nói năng nhỏ nhẹ và thường xuyên tham gia hoạt động từ thiện, Khánh lại nổi tiếng là kẻ lạnh lùng, sẵn sàng dùng bạo lực để tranh giành địa bàn.
Trong giới giang hồ thời điểm đó, cái tên Khánh “trắng” thường gắn liền với những cuộc thanh toán đẫm máu, đặc biệt là mối thù truyền kiếp với Phúc Bồ. Khoảng năm 1993, Khánh được xem là một trong những “ông vua không ngai” của giới xã hội đen Hà Thành.
Không dừng lại ở khu vực chợ Đồng Xuân, Khánh tiếp tục mở rộng ảnh hưởng sang nhiều địa bàn khác như bến xe Long Biên, ga Hàng Cỏ (ga Hà Nội).
Chính tham vọng này khiến Khánh liên tục vướng vào các cuộc tranh giành quyền lực với những băng nhóm khác. Trong một lần thanh toán ân oán, Khánh từng bị tạt axít vào mặt, suýt mù mắt.
Dù vậy, biến cố này không khiến hắn từ bỏ tham vọng thao túng thế giới ngầm. Có thời điểm, Khánh còn đưa khoảng 30 đàn em vào TP.HCM nhằm thị uy với băng nhóm xã hội đen do Năm Cam cầm đầu.
Theo nhiều tài liệu, Khánh bay vào Nam trước để dò xét tình hình, còn đàn em đi tàu hỏa theo sau. Tuy nhiên, sau khi được các “quân sư” phân tích tương quan lực lượng, Khánh âm thầm rút lui.
Bản án tử hình và những ngày cuối đời trong biệt giam
Năm 1997, Dương Văn Khánh bị đưa ra xét xử với khung hình phạt cao nhất là tử hình.
Theo các bản án sơ thẩm và phúc thẩm, Khánh phạm 4 tội gồm giết người, cướp tài sản công dân, trốn thuế và che giấu tội phạm.
Sau phiên tòa, Khánh bị tuyên án tử hình và đưa vào buồng biệt giam tại trại giam T16 ở Bình Đà.
Ban đầu, bằng các mối quan hệ và thế lực từng có, Khánh cho rằng việc vào tù chỉ là quãng thời gian “nghỉ ngơi”. Nhưng khi đơn xin ân giảm bị bác bỏ, hắn hiểu rằng cái chết đã cận kề và không còn cơ hội thoát thân.
Theo những người từng chứng kiến, từ một tay giang hồ lừng lẫy, Khánh trở nên lầm lì, ít nói và gần như chỉ lặng lẽ đối diện với bốn bức tường bê tông trong buồng biệt giam.
Buổi sáng cuối cùng ở trường bắn
Sáng 13/10/1998, Dương Văn Khánh cùng đồng bọn bị áp giải ra trường bắn thi hành án.
Khi giờ phút cuối cùng đến gần, Khánh được đưa tới vị trí hành quyết. Hắn nhìn chiếc quan tài màu đỏ đã chuẩn bị sẵn cho mình với vẻ khá bình thản.
Sau khi hoàn tất các thủ tục, Khánh tựa đầu vào thanh tre, chờ loạt đạn cuối cùng. Giữa màn sương dày đặc của buổi sáng, tiếng súng vang lên khô khốc rồi nhanh chóng chìm vào im lặng. Theo lời kể của những người có mặt thời điểm đó, đôi mắt của tử tù vẫn mở trừng trừng sau khi bị bắn, như muốn nhìn lại thế giới lần cuối.
Hình ảnh ấy từng được nhiều người nhắc lại như một biểu tượng cho kết cục bi thảm của một trùm giang hồ từng thao túng đất Hà Thành suốt nhiều năm.