Đời sống

Nguyễn Bích Ngọc và chuyến xe chở đầy 'ước mơ giản dị' ngược ngàn lên Trịnh Tường

Không cờ hoa rầm rộ, không những bài diễn văn hào nhoáng, chuyến đi của chị Nguyễn Bích Ngọc và những người bạn đến với xã Trịnh Tường (Bát Xát, Lào Cai) chỉ đơn giản là những bước chân lặng lẽ, mang theo những vật dụng thiết yếu nhất để thắp lên ngọn lửa ấm áp trong những căn bếp vùng cao.

Những món quà "biết nói" nơi biên viễn

Trịnh Tường – mảnh đất vùng biên viễn của huyện Bát Xát, Lào Cai những ngày này sương mù vẫn còn vương vấn trên từng nếp nhà trình tường. Cuộc sống của bà con nơi đây, dù đã có nhiều đổi thay, nhưng cái nghèo, cái khó vẫn còn hiện hữu trong từng bữa ăn, giấc ngủ.

Vượt qua hàng trăm cây số đường đèo dốc quanh co, đoàn thiện nguyện của chị Nguyễn Bích Ngọc đã có mặt tại đây. Khác với những hình ảnh trao quà tượng trưng thường thấy, hành trang mà đoàn mang theo lần này "lỉnh kỉnh" và lạ mắt hơn nhiều: đó là những chiếc nồi nhôm sáng bóng, những chiếc chiếu mới thơm mùi cói, những bao gạo nặng trĩu…

Những món quà thiết thực như nồi, chiếu được chính tay chị Ngọc và các thành viên trong đoàn trao tận tay bà con.

Chị Ngọc chia sẻ: "Đi nhiều, thấy nhiều, mình hiểu bà con cần cái cần câu, nhưng cũng cần cả cái nồi để nấu cơm cho chín, cái chiếu để ngủ cho ngon. Tặng những thứ thiết thực để bà con dùng được ngay, thấy cuộc sống đỡ vất vả hơn một chút, đó mới là điều mình mong muốn."

Hạnh phúc từ những điều bình dị nhất

Hình ảnh những người phụ nữ thành phố, vốn quen với văn phòng máy lạnh, nay không ngần ngại xắn tay áo, đội mũ lưỡi trai, tự tay khuân vác từng chiếc nồi, bó chiếu đi vào từng hộ gia đình đã để lại ấn tượng mạnh mẽ.

Tại các hộ gia đình được đến thăm, không khí không mang nặng tính nghi thức "trao - nhận" mà ấm áp như người thân đi xa trở về. Có những cụ già rưng rưng nước mắt khi nhận được chiếc chăn mới, có những người mẹ trẻ cười rạng rỡ khi cầm trên tay bộ nồi xoong – những vật dụng tưởng chừng đơn giản nhưng lại là tài sản đáng giá với nhiều hộ nghèo nơi đây.