Dù Thế vận hội mùa đông 2026 không chỉ là sân chơi dành riêng cho các quốc gia có khí hậu lạnh, thể thao Việt Nam vẫn không có đại diện tham dự kỳ Olympic diễn ra tại Milano–Cortina (Italy).
Nguyên nhân chủ yếu đến từ việc các môn thể thao mùa đông như trượt tuyết, trượt băng nghệ thuật, trượt băng tốc độ hay hockey trên băng không nằm trong chương trình huấn luyện trọng điểm của ngành thể thao Việt Nam. Với đặc thù khí hậu nhiệt đới, thiếu môi trường băng tuyết tự nhiên cùng lịch sử phát triển không thuận lợi, việc đầu tư bài bản cho các môn này gặp rất nhiều rào cản.
Thay vào đó, thể thao Việt Nam tập trung nguồn lực cho những môn phù hợp với điều kiện tự nhiên, thể trạng vận động viên và đã mang lại thành tích quốc tế như điền kinh, cử tạ, bắn súng, taekwondo, boxing hay các môn võ. Tại Hội nghị Ban chấp hành Ủy ban Olympic Việt Nam ngày 6/2, mục tiêu năm 2026 được xác định là tham dự bốn đại hội lớn gồm ASIAD, AIMAG, Đại hội thể thao bãi biển châu Á và Olympic trẻ thế giới, trong đó Thế vận hội mùa đông không nằm trong kế hoạch ưu tiên.
Dẫu vậy, Việt Nam không hoàn toàn vắng bóng các môn thuộc chương trình Olympic mùa đông. Liên đoàn Trượt băng Việt Nam được thành lập từ năm 2018, sau đó đổi tên thành Liên đoàn Trượt băng và Roller Việt Nam. Một số vận động viên trượt băng nghệ thuật như Nguyễn Hữu Hoàng hay Nguyễn Hà My từng tham dự SEA Games, cho thấy những nỗ lực bước đầu dù còn khiêm tốn.
Tuy nhiên, các môn thể thao mùa đông ở Việt Nam chủ yếu phát triển theo hướng xã hội hóa, thiếu hệ thống thi đấu, cơ sở vật chất và phong trào nền tảng. Trong khi đó, các quốc gia Đông Nam Á góp mặt tại Olympic mùa đông 2026 phần lớn sử dụng vận động viên sinh ra hoặc lớn lên tại châu Âu, được tiếp cận băng tuyết từ sớm. Điều này càng cho thấy khoảng cách lớn mà thể thao Việt Nam khó có thể san lấp trong tương lai gần.